Càng đi càng xa

Có người cho rằng nên dẫn cậu học sinh kia đến bệnh viện K thăm các trẻ em đang bị ung thư, chắc chắn cậu ấy sẽ thấy trân trọng cuộc sống hơn. Người ta bệnh tật mà còn khát khao sống đến như thế.

Thật ra tôi từng dẫn một người bạn của tôi đến những nơi như vậy rồi, nhưng cái mà bạn tôi thấy lại là những cậu bé ung thư kia, ngoài ung thư thì những gì còn lại đều là màu hồng.

Còn bạn tôi, ngoài việc không bị ung thư ra, những gì còn lại.

Đều là màu đen.


Thấu hiểu luôn là chuyện khó. Khi chúng ta không hiểu, chúng ta không thể giúp. Chúng ta an ủi một người vừa mất đi người thân rằng hãy sống vui lên, để người đã mất được yên lòng. Nhưng sẽ thế nào nếu người mà chúng ta an ủi vốn không hề tin vào luân hồi, không hề tin vào kiếp sau, đối với họ, người đã mất là người đã mất, chẳng còn cảm xúc, chẳng còn suy nghĩ gì nữa, vậy lấy cái gì để yên lòng? Khi chúng ta không hiểu vì sao một người đau khổ, chúng ta không bao giờ giúp được họ. Chúng ta không những không giúp được, chúng ta còn khiến họ thêm bế tắc vì cảm thấy chẳng có ai hiểu mình. Trong những ngày đen tối nhất của cuộc đời bạn tôi, mẹ bạn tôi vẫn luôn nói với bạn tôi rằng ai làm đéo gì mày mà mặt lúc nào cũng lầm lầm lì lì. Thật kỳ lạ.

Bạn tôi luôn thấy thật kỳ lạ vì sao những gì bạn tôi trải qua mẹ bạn tôi đều thấy, mà mẹ bạn tôi vẫn cho rằng.

Có ai làm gì bạn tôi đéo đâu?


Các em bé trong viện K có thể rất vui vẻ. Nếu không như vậy, chắc chúng ta cũng chẳng để ý đến các em ấy làm gì. Chỉ là nếu may mắn, bạn có thể bắt gặp một em bé khác, bố mẹ em ấy đang cãi nhau, bạn không nghe rõ lắm nhưng loáng thoáng là ĐM sống chết có số, chữa cũng có khỏi đéo đâu, sau này dắt nhau đi ăn mày à?

Thì bạn hãy để ý xem, em ấy có đang cười hay không.

Tất nhiên em ấy có lẽ là không cười, em ấy chỉ ngồi và nhìn xa xăm, một ánh nhìn không hợp với tuổi.

Chúng ta thường hay nhớ về những ngày tháng khó khăn, mà bây giờ khi thoát khỏi nó rồi thì thấy cũng thật bình thường, tuổi trẻ cứ thích làm quá lên, chỉ cần một chút bình tĩnh là xong.

Nhưng điều đáng tiếc là. Một chút bình tĩnh ấy ngày mai mới đến.

Còn hôm nay.

Chúng ta đã nhảy xuống rồi.

Comments are much better than likes...

%d bloggers like this: